logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo logo
star Bookmark: Tag Tag Tag Tag Tag
Vietnam

Người thầy đáng kính đã ra!

Ngày 21/9, thầy giáo Huỳnh Văn Thế - Mang Thít, Vĩnh Long, được bệnh viện trả về gia đình với hy vọng có thể nhìn con gái lần cuối. Rồi học trò báo tin: Thầy đi rồi! Nhiều người không dám tin, bởi chỉ cách đây vài hôm thôi, giữa chiến đấu với bệnh tật, thầy vẫn tất tả với việc "bòn sách" cho học sinh.

 Thầy giáo Huỳnh Văn Thế
Thầy giáo Huỳnh Văn Thế

Cách đây năm 5 năm, thầy lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng trên báo với bài phát biểu gây ấn tượng mạnh tại hội thảo về năng lực tự học, tự học nghiên của giáo viên. Với nội dung báo cáo dày dặn, phân tích cụ thể và dám nói thẳng những vấn đề nhiều người né tránh, thầy đã chỉ ra những lý do giáo viên ngày nay lười học.

Ít ai biết, thầy là một thầy giáo làng ở dạy tận Mang Thít, Vĩnh Long, lặn lội đi xe đò từ sáng sớm đến dự hội thảo cách gần 150 cây số rồi trưa lên xe vòng về để kịp tiết dạy buổi chiều.

Thầy là giáo viên dạy Văn, sau các kỳ thi quốc gia, thầy luôn có những đánh giá, nhận định sâu sát về đề thi Văn. Như năm 2017, khi nhiều người đánh giá đề Văn dễ, thầy Huỳnh Văn Thế đã : "Đề dễ ư? Chúng ta hãy ngồi làm xem chưa chắc nổi 6 điểm chứ khoan nói đến các em học sinh. Đề thi cho hơn 860 ngàn học sinh chứ không phải chỉ cho một số người". Đúng như nhận định của thầy, năm đó điểm Văn gây bất ngờ cho mọi người... "vì đề dễ mà điểm không cao".

Rất nhiều đổi mới, quyết sách về giáo dục, thầy Huỳnh Văn Thế không ngại đưa ra các ý kiến, góp ý hết sức tâm huyết. Nhưng đến một ngày, thầy nói với tôi: Thầy không muốn nêu ý kiến nhiều nữa, giống như muối bỏ bể. Giờ thầy tập trung làm những gì có thể làm cho học trò...

Nhiều năm qua, mọi người xung quanh đều nhìn thấy sự miệt mài của thầy trong việc đưa sách về học trò. Có lẽ trong cả nước, duy nhất ở Mang Thít, hàng năm có một ngày hội Tết sách cho học trò. Ở đó, các em có những hoạt động về sách, đọc sách, tặng sách, mời các chuyên gia về nói chuyện về sách... xôm tụ đến nỗi, không chỉ học trò mà người dân quanh đó cùng đổ xô đến tham gia.

Nhiều năm qua, mọi người xung quanh đều nhìn thấy sự miệt mài của thầy trong việc đưa sách về học trò.

Để tổ chức ngày Tết, thầy đi xin sách ở khắp mọi nơi có thể từ phụ huynh, từ các nhà văn cho đến các nhà sách... Thầy dạy kèm học sinh, phụ huynh đến nhà lén để tiền lại, thầy viết thư xin phép phụ huynh dùng số tiền đó mua sách cho học trò. Thầy nói, chỉ có sách mới có thể giúp học sinh và tất cả mọi người có thói quen tự học suốt đời, để không quá phụ thuộc vào việc học trong nhà trường, ở thầy cô giáo.

Nhiều năm qua, mỗi tháng một lần, thầy đều tổ chức ngày hội về sách, để cùng học trò trò chuyện, trao đổi về những cuốn sách hay... Có lần, tôi về tham dự tọa đàm của thầy trò ở trường THPT Mang Thít. Thầy Thế đứng đón từ đầu làng, thầy nói: Mỗi khách mời về là tiếp thêm niềm tin vào việc đọc sách với học trò! Và đó cũng là lần cuối tôi gặp thầy dù vẫn trao đổi qua tin nhắn thường xuyên...

Thầy không từ một cơ hội nào để xin sách, để đưa kiến thức về cho học trò. Tâm huyết và miệt mài của thầy đã kết nối thầy với rất nhiều nhà giáo dục, học giả, tác giả, nhà văn... ở khắp cả nước. Gần như ai cũng biết thầy, một người thầy... ham học hỏi và chuyên đi xin sách và họ luôn sẵn sàng chung tay với thầy, chung tay với một tâm huyết đặc biệt.

Khi đó, tôi đã viết bài "Nghẹn ngào thầy giáo viên thư xin sách cho học trò"... gây xúc động cho bao người về một nhân cách, lý tưởng của người thầy đang mang trọng bệnh.

Một lãnh đạo trong ngành giáo dục ở Vĩnh Long từng nói rằng, nếu để tìm ra một người thầy có tinh thần tự học cao nhất - thì đó chính là thầy Thế.

Thầy Huỳnh Văn Thế trong các buổi giới thiệu sách với học trò

Nhiều năm qua, thầy lên Sài Gòn nhiều hơn. Không chỉ đi xin sách, đi để nghe trò chuyện về sách... thầy còn lên để chữa bệnh. Ai cũng biết, thầy có bệnh, người ốm xanh đi thấy rõ nhưng hỏi thầy đều không nhắc đến. Mới đây thôi, thầy còn lên kế hoạch, trao đổi kế hoạch để làm tọa đàm sách tháng 9....

Nhưng không kịp nữa rồi!

Thầy an nghỉ thầy nhé. Thầy đã sống không hoài phí! Những gì thầy làm trong những năm qua có thể là ngắn so với một đời người nhưng đó là một hành trình tuyệt vời, tiếp rất nhiều sức lực, niềm tin cho những thế hệ học trò.

» ¢NXB Giáo dục: Làm sách giáo khoa mỗi năm lỗ 40 tỉ đồng (?)
» Vì sao công nghệ giáo dục gây tranh cãi?

Themes
ICO
us!